của hắn .
Nói rồi cho giải Gia Cát Chữ về để Tư Mã Chiêu định đoạt.
Có người đem việc trên nói lại với Ðặng Ngãi.
Ðặng Ngãi hét lớn :
- Ta với nó khác gì nhau, sao nó dám hỗn hào như vậy ?
Con là Ðặng Trung phải khuyên giải mãi.
Sau đó Ðặng Ngãi đích thân dẫn vài quân kỵ tới thẳng Chung Hội để dò la ý tứ.
Chung Hội nghe quân báo Ðặng Ngãi chỉ dẫn có ít quân kỵ đi theo nên cho võ sĩ ứng trực hai bên rồi ra nghênh tiếp Ðặng Ngăi.
Ðặng Ngãi bước vào thấy quân sĩ dàn ra khắp nơi thì cũng chột dạ , lựa lời hỏi rằng :
- Tướng quân lấy được Hớn Trung, thiệt là công rất lớn. Vậy nên tính mà lấy Kiếm Các .
Chung Hội hỏi ý Ðặng Ngãi đôi ba lần, Ðặng Ngãi mới nói :
- Theo tôi thì cho một đạo binh đánh vào Thành Ðô, Khương Duy trở về đó cứu thừa cơ Tướng Quân đoạt luôn Kiếm Các .
Chung Hội tỏ ý vui vẻ lắm , rồi hai bên từ giả nhau.
Vào trong Chung Hội nói với chư tướng :
- Ta cứ mặc cho Ðặng Ngãi đánh Thành Ðô, vì đánh Thành Ðô thì phải qua đường nhỏ nơi Âm Bình. Binh Thục mà phục ở đó thì Ðặng Ngãi sẽ chết. Phần ta cứ đường lớn mà tiến đánh có lo gì .
Ðặng Ngãi về thì nói với con :
- Chung Hội bề ngoài tỏ ra niềm nở, nhưng bề trong xem y có ý muốn hại ta. Vậy cha cứ đi nẻo Âm Bình tiến lấy Thành Ðô cho nó hết khinh nhờn cha .
Rồi tức thời cho quân theo tiễu lộ Âm Bình mà tiến đánh.
Lại cho quân mang sẳn cơm khô và các đạo trèo núi.
Cứ vài chục dặm lại dựng lên một trại cho quân giử .
Ði tới nữa thì có ngọn núi Ma Thiên Lãnh, ngựa không đi được, ai nấy phải đi bộ thực là vất vả.
Qua khỏi Ma Thiên Lãnh, thấy có một cái trại rất lớn bõ không.
Quân lính có người thưa :
- Trước Võ Hầu còn thì cho quân trấn giữ nơi này, nay Hậu Chúa lại bãi bỏ đi .
Ðặng Ngãi nói :
- Nếu như có binh phục chổ này, quả là chúng ta sẽ chẳng còn ai sống mà về .
Trong lòng Ðặng Ngãi khâm phục Võ Hầu vô cùng.
Tướng Thục giữ ải Du Giang là Mã Mạo chỉ lo giữ mấy con đường lớn. Lại nghĩ còn Khương Duy ở Kiếm Các nên ngày ngày cứ uống rượu chẳng lo lắng gì.
Vợ là Lý Thị khuyên :
- Thành này cũng là nơi trọng yếu, xin phu quân phòng bị cẩn trọng mới được .
Mã Mạo liền nói luôn :
- Lâu nay chúa thượng chỉ tin nghe Huỳnh Hạo, triệu chánh bị đổ nát, nay nước bị xâm lăng mất lúc nào chẳng hay. Ta chẳng vì hôn quân mà chinh chiến làm gì cho mệt. Hễ địch đến, ta hàng là xong .
Lý Thị mắng ngay cho Mã Mạo một hồi, phun nước miếng vào mặt tỏ vẻ khinh bỉ.
Giữa lúc đó thì quân vào báo không biết Ðặng Ngãi đi đường nào mà dẫn binh Ngụy tới trước ải rồi !
Mã Mạo liền vội mở cửa thành ra hàng ngay.
Cùng lúc Mã Mạo ra hàng là lúc Lý Thị đã tự vận ở trong phòng.
Ðặng Ngãi biết tin cho mai táng liệt nữ rất tử tế.
Ðặng Ngãi chiếm được lương thực ở Du Giang rất nhiều, nay lại lo tiến chiếm Bồi Thành.
Tướng sĩ ở Bồi Thành thấy Ðặng Ngãi tới, kéo nhau ra hàng đầu hết.
Quân chạy về Thành Ðô cấp báo.
Hậu chúa hết hồn triệu Huỳnh Hạo tới hỏi.
Huỳnh Hạo tâu :
- Ðó là tin đồn, có lý nào thần thánh nói sai hay sao !
Hậu chúa liền kêu bà đồng lúc trước, thì bà đồng đã cuộn gói chạy đâu mất.
Lúc đó văn thơ cấp báo gửi về như bươm bướm, bá tánh chạy loạn như ong vỡ tổ .
Hậu chúa hội các quan lại, các quan buồn chán nhìn nhau chẳng biết nói gì.
Khước Chánh tâu :
- Chỉ còn con của Võ Hầu là Gia Cát Chiêm may ra có kế cự địch mà thôi .
Hậu chúa liền vời gấp Gia Cát Chiêm tới.
Hậu chúa khóc mà rằng :
- Ðặng Ngãi đã đến Bồi Thành, đe dọa Thành Ðô, vậy khanh có cách gì cứu trẫm ?
Gia Cát Chiêm tâu xin cho lãnh binh ở Thành Ðô mà đi tử chiến với binh Ngụy một phen.
Hậu chúa còn bao nhiêu binh đều giao hết cho Gia Cát Chiêm.
Gia Cát Chiêm hỏi các tướng ai dám đi tiên phong ?
Con Gia Cát Chiêm là Gia cát Thượng bước ra xin đi.
Gia Cát Chiêm liền cho con làm tiên phong kéo quân ra khỏi Thành Ðô.
Ðặng Ngãi, sau khi lấy Bồi Thành, thì sai Sử Soán và Ðặng Trung kéo rốc binh đi đánh Miêng Trước.
Tới gần Miêng Trước thì có một đạo binh Thục đã dàn trận sẳn chờ đợi.
Sử Soán và Ðặng Trung vừa toan giao chiến thì thấy bên hàng ngũ Thục có một cỗ xe đi ra, trên xe có người chít khăn, cầm quạt lông, đàng sau lại có quân cây cờ viết mấy chữ :
- Hớn Thừa Tướng Gia Cát Võ Hầu .
Hai tướng thất kinh bảo nhau :
- Khổng Minh còn sống, chúng ta chắc chết phen này . Nói rồi quay ngựa dẫn binh chạy gấp về trại, lại bị Gia cát Thượng đuổi theo, giết binh Ngụy chết rất nhiều.
Ðặng Trung, Sử Soán về lập cập thưa lại với Ðặng Ngãi, Ðặng Ngãi mắng rằng :
- Dẫu cho Khổng Minh còn sống thì cũng phải đánh, chớ sao được chạy. Lần sau, các ngươi sẽ bị chém đầu.
Nói rồi cho quân dò xét, thì mới hay :
- Võ Hầu chính là Gia Cát Chiêm cầm binh, tướng Thục đi tiên phong là Gia Cát Thượng, cháu Võ Hầu. Còn Võ Hầu ngồi trên cỗ xe chỉ là tượng bằng gỗ mà thôi.
Sử Soán và Ðặng Trung lại an lòng xuất trận.
Gia Cát Thượng ra đối địch rất hăng hái, hai tướng Ngụy phải lui .
Gia Các Chiêm lại đổ quân phục ra vây đánh, cả Sử Soán và Ðặng Trung đều bị thương chạy về.
Ðặng Ngãi thay cha con Gia Cát Chiêm tài trí hơn người nên viết thư dụ hàng.
Gia Cát Chiêm nổi giận thét lớn :
- Ðặng Ngãi dám dụ hàng ta sao !
Rồi chém luôn tên sứ Ngụy mang thư gởi đầu về cho Ðặng Ngãi.
Ðặng Ngãi liền vây chặt Miêng Trước, hàng ngày khiêu chiến.
Gia Cát Chiêm liền ra đối địch.
Ðặng Ngãi thua chạy, Gia cát Chiêm rượt theo liền bị lọt vào ổ mai phục, tả xông hữu đột mới thoát được về.
Gia Cát Thượng bàn với cha nên cầu viện Ðông Ngô.
Gia Cát Chiêm liền viết thư cho người mang đi.
Ngô Chúa là Tôn Hưu được thư thì cho Ðinh Phụng làm Ðại Tướng, Tôn Di làm Phó tướng dẫn mười muôn binh do ngả Thọ Xuân đi cứu Thục.
Gia Cát Chiêm nóng lòng không chịu chờ binh Ngô tới, bèn đem binh ra thành đánh với Ðặng Ngãi.
Ðặng Ngãi làm ra vẻ yếu thế rồi lừa cho Gia Cát Chiêm rượt theo vào mé rừng đã mai phục sẳn hàng ngàn quân với cung tên.
Gia Cát Chiêm vừa lọt vào thì hàng ngàn mũi tên bắn ra như mưa.
Gia Cát Chiêm bị mấy mũi tên khắp mình bèn ngửa mặt lên trời kêu mấy tiếng :
- Nước Thục mất rồi ! Than dứt, rút gươm tự vận.
Gia cát Thượng đem binh đi cứu cha, đến nơi ôm thây cha mà khóc, rồi cũng bị một trận mưa tên mà bỏ mình.
Sau khi lấy được Miêng Trước, Ðặng Ngãi liền cho binh kéo tới Thành Ðô. 

Hồi 117

Trước Tổ Miếu, Lưu Thầm tự vận
Lấy Tây Xuyên, Ngụy Tướng thành công
Quân về báo tin Hậu Chúa hay Miêng Trước đã thất thủ, cha con Gia Các Chiêm đều tử trận, Hậu Chúa triệu hết bá quan vào thương nghị .
Có người bàn nên chạy vào Nam Trung là chổ hiểm trở rồi sẽ lo sau, người thì lại e người Man Phương hay phản phúc, tới đó sẽ càng sanh khó, người khác lại khuyên Hậu Chúa nên qua nương náu bên Ðông Ngô rồi sẽ tính kế sau.
Hậu Chúa phân vân, chẳng biết tính sao.
Bửa sau quân Ngụy lại đến sát thành hơn nữa, Tiêu Châu lại khuyên Hậu Chúa sớm liệu đầu Ngụy.
Hậu Chúa liền cho thảo thư gởi đến Ðặng Ngãi xin hàng.
Lúc đó Bắc Ðịa Vương Lưu Thầm bước ra kêu lớn :
- Có Thiên Tử nào lại đi đầu giặc bao giờ ?
Hậu Chúa nói :
- Các quan đều khuyên đầu, mi có tài chi mà muốn tiếp tục đánh ? Hay muốn cho Thành Ðô phải ngập máu ?
Lưu Thầm dập đầu xin :
- Hãy cho tôi ra đánh với giặc một trận, nếu tôi thác hãy đầu .
Hậu Chúa truyền xô Lưu Thầm ra ngoài, rồi cho mang thư đi đầu Ðặng Ngãi.
Ðặng Ngãi thâu nhận ngọc ấn, thư hàng rồi giao thư cho mang về Thành Ðô.
Tiếp thư Ðặng Ngãi, Hậu chúa cho đem hết sổ bộ mà đem qua cho Ðặng Ngãi, mặt khác viết chiếu khiến Khương Duy cũng phải đầu hàng.
Lưu Thầm tức giận vô cùng, cầm gươm đi vào cung.
Phu nhân là Thôi Thị hỏi có việc gì ?
Lưu Thầm nói :
- Phụ vương đã đầu hàng quân Ngụy, ta nguyện chết để được gặp tiên đế dưới suối vàng .
Thôi phu nhân khen phải và xin được chết theo. Nói rồi đập đầu vào vách mà thác.
Lưu Thầm giết luôn cả ba đứa con của mình đoạn vào Miếu Liệt Chúa quì móp xong khóc than một lúc rồi Lưu Thầm
rút gươm tự vận.
Hôm sau, binh Ngụy vào thành.
Hậu chúa tự trói mình quì gối xin hàng.
Ðặng Ngãi cho mở trói, đỡ dậy rồi cùng vào thành.
Vỗ về bá tánh, phong cho Hậu chúa làm Phiêu kỵ tướng quân, khao thưởng các quan xong, Ðặng Ngãi toan đem Huỳnh Hạo ra chém.
Tên hoạn quan này lại khéo lo lót nên khỏi thác.
Kể từ đây nhà Hớn coi như đã mất.
Lúc đó, Tướng Hiền đem chiếu của Hậu chúa tới cho Khương Duy.
Khương Duy chết đứng hồi lâu, không nói được một tiếng nào .
Tướng sĩ xung quanh cũng đều nghiến răng trợn mắt, kẻ thì khóc ròng .
Khương Duy thấy lòng người còn mến Thục như vậy nên mới nói rằng :
- Ta sẽ có cách cứu được nước Thục, các ngươi chớ ngại .
Sau đó, Khương Duy dựng cờ hàng ở Kiếm Các, dẫn quân đến trại Chung Hội xin hàng.
Chung Hội cả mừng, ra nghinh tiệp mà rằng :
- Sao Bá Uớc đến trể vậy ?
Khương Duy thưa :
- Binh quyền ở trong tay tôi hết. Nay đến đầu tướng quân là sớm đó .
Chung Hội cười, đãi Khương Duy vào bậc thượng tân.
Khương Duy nói :
- Oai đức tướng quân đã vang lừng Tây Xuyên vì theo tôi mới phục, chứ như Ðặng tướng quân thì tôi quyết tử chiến
mà thôi .
Hai người càng ý hợp tâm đầu, cùng bẻ mũi tên kết làm anh em, Chung Hội lại cho Khương Duy được giữ lại binh mã như cũ.
Về phần Ðặng Ngãi, được Hậu Chúa hàng phục thì tự đắc lắm, dựng đài chiến thắng ở Miêng Trước, dâng biểu về Lạc Dương cho Tư Mã Chiêu, trong biểu lời văn tự phụ.
Tư Mã Chiêu xem xong biểu, nghĩ là Ðặng Ngãi bắt đầu có ý muốn chuyên quyền.
Bèn viết một bức thư riêng cho Vệ Quán, mặt khác phong cho Ðặng Ngãi chức Thái úy.
Ðặng Ngãi lãnh chiếu xong, lại được Vệ Quán cho xem thư của Tư Mã Chiêu, trong đó dặn Vệ Quán :
- Mấy lời cho Ðặng Ngãi ghi trong biểu, ta còn đang tâu báo, chớ thi hành vội.
Ðặng Ngãi giận lắm sai quân mang thư về trình Tư Mã Chiêu, trong đại ý nói :
- Lúc này địch mới hàng, việc gì có lợi thì cứ làm, rồi tâu Thiên Tử sau.
Tư Mã Chiêu được thư lần này, kêu Giả Sung tới nói :
- Ðặng Ngãi quả có ý phản phúc rồi, giờ phải làm sao ?
Giả Sung thưa :
- Nên phong cho Chung Hội làm Tư Ðồ , lại khiến Vệ Quán chấp chưởng hai đạo binh mã, rồi gởi mật thư cho Chung
Hội bảo cùng Vệ Quán mà lo loại trừ Ðặng Ngãi đi .
Tư Mã Chiêu liền làm theo kế ấy.
Ðược mật thư: Chung Hội liền bàn với Khương Duy.
